Con trai chạy vào nhà, mặt buồn thiu:
– Bố ơi, con có điểm IELTS rồi, được có mỗi 8.0 thôi
– Vậy à, đừng buồn con ạ. Coi như xong một việc. Tiếp theo con muốn làm gì?
– Con muốn ôn để thi lại…
– Tại sao vậy?
– Bạn bè con đứa nào phèng nhất cũng 8.5, với lại, con muốn được lên báo vì điểm IELTS cao.
– Con thi IELTS để làm gì?
– Con muốn vào các trường ĐH xịn ở VN, và cả apply xin học bổng nữa…
– Vậy con cần hiểu cái nhìn của người tuyển sinh. Với hầu hết các trường ở Mỹ, điểm IELTS là “bottom line condition”, có nghĩa là con qua ngưỡng là được. Họ đánh giá những tiêu chí khác, ví dụ như định hướng nghề nghiệp, đóng góp cho xã hội, tài năng (âm nhạc, thể thao,…)
– Ý của bố là con không nên thi tiếp để được 9.0?
– Chính xác là như thế. Con có biết quy luật “lợi ích cận biên giảm dần” không?
– Nghe quen quen, là cái gì thế bố?
– Đơn giản, để được từ 7.0 lên 8.0 IELTS, có khi con chỉ cần ôn 2 tháng và thi 1 lần. Nhưng để lên 9.0, con cần thời gian nhiều hơn, có khi là 1 năm và 3 lần thi.
Trong khi đó, 8.0 là đã đủ apply bất kỳ trường nào trên thế giới rồi. Năng lượng đó, con hãy dùng để làm một việc nào đó thật ý nghĩa cho bản thân và xã hội, ví dụ: trau dồi chuyên môn, dạy tiếng Anh cho những trẻ em nghèo ở nông thôn, tham gia dọn rác ở trên phố… Vừa giúp con trưởng thành, vừa giúp con có hồ sơ đẹp hơn khi apply học bổng.
– Con hiểu rồi ạ. Điểm IELTS là “điều kiện cần”, đạt được rồi thì nên tập trung năng lượng vào những việc khác ý nghĩa hơn.
– Chính là như vậy!
***
Các nghiên cứu chỉ ra, điểm IELTS cao gần như không có nghĩa là bạn sẽ thành công trong học tập khi đi học ở nước ngoài.
Do đó, hầu hết các trường học chỉ coi điểm IELTS là ĐIỀU KIỆN TỐI THIỂU (bottom-line condition) để được nhận học, cao hơn cũng không có nhiều ý nghĩa. Các bạn nên đầu tư vào các yếu tố khác trong hồ sơ.
***
Bài viết được truyền cảm hứng khi Quang ngồi học lớp Assessment của giáo sư Okim Kang, NAU. Câu chuyện đương nhiên là không có thật 😃
