Năm 2001, Quang đang học ĐHNN HN (nay là HANU) thì có 1 bác Việt kiều qua VN chơi. Vì “jet lag” nên 4h sáng bác đã dậy rồi, còn Quang thì hôm đó cũng mất ngủ nên ngồi nói chuyện tiếng Anh với bác.
Hồi đó, tiếng Anh của Quang cực tệ, đặc biệt là khoản nghe. Nghe bác nói tiếng Anh, Quang thấy rất xịn xò. Bác nói không “khó nghe” như người Mỹ, nhưng lại phát âm cực chuẩn và rõ ràng (sau này mới biết nhờ Vietnamese accent). Bác sử dụng ngôn ngữ linh hoạt hơn bất kỳ giáo viên tiếng Anh VN nào mà Quang biết…
Quang nói chuyện với bác 1 mạch 5 tiếng đến hơn 9h sáng thì lên trường để… thi nói tiếng Anh.
Giữ mạch nói chuyện với bác, Quang vào “chém gió” tiếp với cô tiếng Anh. Sau đó, Quang được điểm 10 speaking đầu tiên trong đời, và duy nhất trong khối vào năm đó.
Quang nhận ra, người thầy dạy nói tiếng Anh tốt nhất KHÔNG PHẢI LÀ NGƯỜI BẢN NGỮ, mà là NGƯỜI VIỆT NAM SỬ DỤNG TIẾNG ANH NHƯ BẢN NGỮ. Lý do là họ hiểu văn hóa VN, hiểu các vấn đề của người học VN, phát âm chuẩn, nhưng lại có 1 chút “accent” thân thương của VN.
Và sau này, Quang cố gắng trở thành 1 người như thế… Đó là lý do Quang đi học MA và PhD ở Mỹ.
Và có lẽ, đó cũng là lý do Quang dạy phát âm tiếng Anh!
