Hình như Quang từng đọc 1 cái research nói về khó khăn trong giao tiếp trong thời Covid do… bịt mặt. Người nghe gặp khó khăn nhiều hơn trong giao tiếp vì không nhìn thấy khẩu hình của người nói.
Quang thấy cái này đúng.
Khi nghe tiếng Anh, não mình sử dụng mọi nguồn lực có thể để hiểu tình huống: bối cảnh (người nghe – nói – địa điểm), mục tiêu giao tiếp, hình ảnh, âm thanh… Do đó, nếu bạn nghe tiếng Anh mà không rõ lắm, bạn có thể… tập trung vào miệng họ.
Chắc chắn sẽ hiệu quả.
Do đó, dạng nghe khó nhấn là nghe qua điện thoại. Tất nhiên là bạn không nhìn thấy khẩu hình, body language, gesture… gì cả. Kiểu nghe này giống các bài nghe truyền thống trên IELTS, TOEFL.
Ngày nay, với sự tiến bộ của công nghệ, cách nhìn nhận về kỹ năng nghe trở nên cởi mở hơn. Ví dụ, nghe có subtitle cũng được coi là một dạng “authentic listening” (nghe thực tế) – là đích đến của nhiều người học. Lý do là hầu hết người học có lẽ sẽ không tiếp xúc với người nước ngoài trong thực tế; thay vì đó là tiếp xúc tiếng Anh qua phim ảnh, Youtube, Ted Talk. Ở góc độ ứng dụng cao hơn thì là các online platform cung cấp subtitle như Zoom conference.
Do đó, nghe có “hỗ trợ”, từ bối cảnh, subtitle, khẩu hình, body language… cũng quan trọng không kém so với luyện nghe thuần túy. Tất nhiên là nghe không cần có hỗ trợ (như IELTS, TOEFL, điện thoại…) vẫn là xịn nhất.
Tác giả: thầy Quang Nguyễn
