Con trai đi học tiểu học về, mặt thiểu não. Bố hỏi: “làm sao thế con?”
– Hôm nay con bắt đầu học writing buổi đầu tiên ở trường. Cô giáo gạch chằng chịt lỗi ngữ pháp và chính tả của con, bảo con là đồ dốt tiếng Anh.
– Đưa bài đây bố xem nào… Uh, bài con viết tuyệt quá. Bố rất thích ý tưởng này của con. Bài viết có cấu trúc chặt chẽ, logic, mỗi quan điểm của con đều có lập luận rõ ràng… Bài này bố cho 9/10 điểm.
– Nhưng cô giáo tiếng Anh của con gạch đỏ đầy cả bài, chỉ cho con 3 điểm
– Cái này là cô giáo con chưa có kinh nghiệm, bố sẽ lựa lời góp ý với cô…
– Bố sẽ nói với cô như thế nào?
– À, bố sẽ bảo cô là, với những học trò mới luyện WRITING, quan trọng nhất là để các con viết được ý của mình ra giấy đã. Đôi khi, các con “bí” từ, có thể “trộn” tiếng Việt vào một chút cũng được. Ví dụ: “I like the new “áo len cổ lọ” my mom bought for me a lot”.
– Được viết cả tiếng Việt vào hả bố?
– Được chứ con, bố học tiến sĩ ở Mỹ, đôi khi “bí từ” cũng viết đại 1 từ tiếng Việt vào để giữ mạch viết.
– Còn gì nữa ạ? Con bắt đầu háo hức rồi đấy…
– Bài viết của con thì rất tốt, nhưng ngay cả những bạn không có lập luận chặt chẽ, nếu viết được ý tưởng của mình ra, bố cũng sẽ khen… Quan trọng nhất là để trẻ có cảm giác là chúng CÓ THỂ VIẾT BẰNG TIẾNG ANH ĐƯỢC, và CÓ THỂ VIẾT BẤT KỲ CÁI GÌ CHÚNG NGHĨ, và KHÔNG BỊ ĐÁNH GIÁ HAY TRỪNG PHẠT.
– Ơ, thế ngữ pháp thì sao? Nếu sai chính tả thì sao?
– Đó là yếu tố bố sẽ xem xét SAU CÙNG, và cũng KHÔNG PHẢI YẾU TỐ QUAN TRỌNG NHẤT, đặc biệt là với người học ở Việt Nam như con. Quan trọng là muốn viết giỏi, con cần viết mỗi ngày, cần yêu thích việc viết. Mỗi bài, bố sẽ chỉ CHỌN RA 1 LỖI NGỮ PHÁP PHỔ BIẾN NHẤT để chỉ ra cho con, và yêu cầu con sửa.
– Bố sẽ trừ điểm con vì ngữ pháp sai chứ? Giống như cô giáo, cho con điểm 3?
– Ồ không, với 1 bài viết tuyệt như thế này? Bố không thể viết như vậy khi còn ở độ tuổi của con. Ngữ pháp sẽ là ĐIỂM NHẮC NHỞ, lần sau, con viết, bố sẽ xem con còn mắc lỗi đó không để bổ NHẮC TIẾP. Còn điểm của con ư? Bố cho con 9 điểm, vì đã viết những điều con thực sự nghĩ.
– Ôi, ước gì bố làm thầy giáo writing của con…
– Bố cũng mong vậy, nhưng thế giới cần một người thầy dạy PHÁT ÂM TIẾNG ANH hơn con ạ… Thôi, để mai bố nói chuyện với cô giáo tiếng Anh của con nhé… Và nhớ là bài của con được bố chấm 9 điểm!
***
P.S. Chuyện bịa cho vui, hoàn toàn không có thật! Không biết có “nhạt” quá không. Các bạn nghĩ sao về bài này?
