Thực trạng…
Khi đọc một bài báo, bạn có hay kéo xuống cuối để tìm câu hỏi, rồi lại ngược lên, “skim & scan” tìm ý chính, rồi lại lướt xuống để dò câu hỏi, sau đó quay lên để tìm câu trả lời?
Khi đọc một chương sách, bạn có nhớ từng chi tiết, từng lập luận của tác giả không? Hay chỉ nắm “sơ sơ” ý tưởng rồi lật tiếp sang trang mới?
Thế nhưng, đó lại chính là việc một đứa trẻ buộc phải làm khi làm bài thi IELTS hay TOEFL. Mà có gì to tát đâu? Ông Quang Nguyễn lại lắm chuyện thôi!!!
Nhưng… cũng đáng để bàn đấy chứ!
👉 Vì làm bài test không hề giống với quy trình tiếp nhận ngôn ngữ tự nhiên. Đây chủ yếu là giới hạn của người thiết kế bài thi. Hậu quả? Những đứa trẻ “chăm chăm” ôn IELTS từ bé chẳng biết quy trình đọc bình thường bằng tiếng Anh nó diễn ra như thế nào.
“Test rhymes with stress” — cứ nhắc đến test là y như rằng stress! Và đó chính là vấn đề lớn thứ 2. Khi cho con học IELTS quá sớm, cha mẹ vô tình tước mất niềm vui đọc sách. Thay vì thấy tiếng Anh là một thế giới thú vị, trẻ lại nghĩ ngay đến “đúng – sai”, “dạng bài”, “câu hỏi”…
Giải pháp
Đừng ép trẻ lao vào IELTS từ sớm. Hãy xây dựng tình yêu với ngôn ngữ trước.
Cho con xem phim có phụ đề tiếng Anh để vừa nghe vừa đọc.
Mua truyện tranh tiếng Anh, rồi dần nâng lên “chapter books” như Diary of a Wimpy Kid hay Harry Potter.
Dắt con ra nhà sách FAHASA, để chính con chọn cuốn sách mình thích.
Những việc này có thể không ngay lập tức kéo điểm IELTS lên, nhưng sẽ giúp trẻ có nền tảng vững, hiểu rõ vì sao mình học tiếng Anh, và quan trọng hơn: biết chủ động dùng tiếng Anh khi trưởng thành.
Tất nhiên, gửi con vào trung tâm IELTS là cách nhanh và tiện (mà cũng tốn kém 😅). Nhưng trong giáo dục, cái dễ nhất không phải lúc nào cũng là cái tốt nhất.
