1. Nhiều người ngộ nhận: trẻ em nhỏ tuổi (lớp 1, 2…) thì cần học phát âm.
Phát âm là hệ thống kiến thức đồ sộ bao gồm: âm, trọng âm, giai điệu, ngữ điệu, giảm âm, nối âm…
Khóa học phát âm yêu cầu người học có khả năng tư duy hệ thống. Rất nhiều kiến thức (ví dụ như: IPA là gì, thế nào là từ có nghĩa…) là “explicit knowledge” phù hợp với người lớn tuổi.
Trẻ em nhỏ tuổi (dưới lớp 6) thì nên học qua “implicit”. Nghe nhiều, nói nhiều, miễn sử dụng thực tế (chứ không phải là “đánh vần”) thì sẽ phát âm tốt.
Trẻ lớn tuổi hơn 1 chút (sau 12 tuổi) nếu mà đọc được, nhưng không nghe nói được, thì nên cho học phát âm.
2. HỌC PHÁT ÂM LÀ IPA HOẶC PHONICS (ĐÁNH VẦN)
Nhiều người cứ nghĩ phát âm là học âm (IPA). Nó giống như ông thầy bói mù bảo con voi sun sun như con đỉa vì chỉ sờ được mỗi cái vòi.
Phonics thì lại càng khác học phát âm về bản chất. Phonics là môn học đọc (reading) dành cho trẻ bản ngữ để làm quen với mặt chữ. Phonics không dạy phát âm, và nếu học phonics để luyện phát âm thì dễ dẫn tới phát âm sai (ví dụ: comb, bomb, womb). Nhiều quan điểm (trong đó có Quang) cho rằng, học đánh vần tiếng Anh (phonics) có hại cho phát âm.
3. HỌC PHÁT ÂM LÀ HỌC NÓI HAY (HOẶC NÓI NHƯ NGƯỜI BẢN XỨ)
Học phát âm không phải để nói hay (giống như hát), mà là để nghe tốt hơn và nói tốt hơn. Học phát âm xong mà nghe – nói tiếng Anh không tốt hơn thì là phí thời gian. Ở MoonESL, học viên chỉ học 2-3 buổi đầu là có thể cảm nhận tương đối rõ ràng khả năng nghe – nói tiến bộ rõ rệt.
Học phát âm không phải để nói giống người bản ngữ, điều đó vừa không cần thiết, vừa bất khả thi với đa số. Chỉ khoảng 3% người học sau tuổi trưởng thành có thể nói giống người bản ngữ thôi. Học phát âm là để nghe – nói rõ ràng.
…
