1. Sang Mỹ không đồng nghĩa với việc bạn sẽ giỏi tiếng Anh
Nhiều người nghĩ rằng ở Mỹ thì đương nhiên tiếng Anh phải giỏi. Nghĩ như vậy cũng giống như cho rằng cứ lên chùa Thiếu Lâm là sẽ trở thành cao thủ võ thuật.
Giống như tập võ, tiếng Anh cũng cần được luyện tập và thực hành đúng cách.
Ở Mỹ nghe qua thì có vẻ như có môi trường để học, nhưng thực tế điều đó không đảm bảo bạn sẽ tiến bộ. Một ngày của nhiều du học sinh thường chỉ xoay quanh việc đi siêu thị, đi dạo, ăn nhà hàng và đến trường.
Đi siêu thị thì tự nhặt đồ, tự thanh toán ở máy, gần như không cần nói chuyện với ai. Đi dạo thì cùng lắm chỉ chào nhau vài câu như “Hi” hay “Good morning”. Ăn nhà hàng có tương tác nhiều hơn, nhưng mục đích chính vẫn là ăn chứ không phải luyện giao tiếp. Còn trên lớp, nếu nghe không tốt thì cũng chẳng khác nhiều so với việc bật YouTube ở nhà. Không ai bắt sinh viên phải phát biểu nếu họ không muốn.
Vì vậy, sống ở nước ngoài chỉ là một chất xúc tác. Bạn có giỏi tiếng Anh hay không vẫn phụ thuộc vào cách bạn học.
2. Khi sống ở Mỹ, kỹ năng quan trọng nhất lại là… nghe
Ở Việt Nam, nhiều người đặt mục tiêu phải nói lưu loát. Nhưng thực tế, khi sống ở Mỹ, điều quan trọng nhất lại là nghe được.
Đi học, bạn phải nghe hiểu bài giảng thì mới theo kịp và dám phát biểu. Giao tiếp cũng vậy, nghe tốt thì mới tự tin bắt chuyện và phản hồi người khác.
Hồi Quang sang Mỹ lần đầu (2010–2012), khả năng nghe ngoài đời thực rất kém, dù điểm TOEFL iBT Listening đạt 29/30 (tương đương khoảng IELTS Listening 8.5). Lý do là bài thi và giao tiếp thực tế hoàn toàn khác nhau. Khi đó, Quang thường không bắt được từ khóa, mà nguyên nhân lớn nhất là phát âm chưa đúng.
3. Điều Quang ước mình đã làm trước khi sang Mỹ
Đến năm 2013, Quang bắt đầu học phát âm một cách bài bản và mới hiểu vì sao trước đó mình nghe kém. Chính nền tảng phát âm đã giúp Quang nghe tốt hơn rất nhiều khi quay lại Mỹ để chuẩn bị học PhD.
Vì vậy, nếu bạn đang có kế hoạch du học, làm việc hoặc định cư ở nước ngoài nhưng khả năng nghe vẫn chưa tốt, hãy cân nhắc học phát âm tiếng Anh trước.
Nhìn lại, điều Quang tiếc nhất là không học phát âm trước khi sang Mỹ lần đầu. Nếu có nền tảng phát âm từ sớm, trải nghiệm học MBA chắc chắn đã dễ dàng hơn rất nhiều.
