Nhiều người tin rằng học phát âm sẽ tự động giúp cải thiện khả năng nghe và nói. Nhưng nếu vẫn giữ “mindset” đánh vần thì chuyện đó rất khó xảy ra.
Vấn đề lớn nhất của người Việt khi học phát âm thật ra không nằm ở bản thân việc phát âm, mà nằm ở thói quen lười nghe. Vì lười nghe nên ta thích nhìn mặt chữ để đoán cách đọc, rồi “đọc đại” theo kiểu tiếng Việt mà không tra từ điển. Hậu quả là phát âm sai hàng loạt.
Người điếc thường hay câm — nếu không nghe được mẫu chuẩn, thì lấy gì để nói đúng? Ví dụ, bạn nghĩ “put” phát âm là “pút”, nên suy ra “hut” là “hút”. Nhưng thật ra, âm /ʊ/ trong “put” và âm /ʌ/ trong “hut” khác nhau hoàn toàn. Khi chưa nghe được sự khác biệt này, việc học quy tắc phát âm hay “u lỏng”, “schwa” hay cả bảng IPA cũng đều vô ích.
Vấn đề to nhất không phải ở phát âm, mà là ở tư duy. Muốn giao tiếp tốt, bạn phải nghe thật nhiều, bắt chước thật nhiều, rồi nói theo. Chỉ khi tai quen với âm thanh thật, miệng mới có thể phát ra âm đúng.
Tới lúc nào bạn nhận ra, mình đã nghe nhiều rồi, nhưng nghe vẫn rất tệ; đã cố nói, nhưng người ta không hiểu. Lúc đó là lúc bạn học phát âm hiệu quả nhất.
