“Accent bản ngữ” là một thứ nhiều người học theo đuổi, đặc biệt là giáo viên tiếng Anh. Nhưng thật ra nó không quan trọng. “Accent bản ngữ” rất đa dạng, ví dụ, ngay ở Mỹ cũng có accent Cali, Iowa, Michigan… Accent “Anh – Anh chuẩn” hiện chỉ được nói bởi 3% người Anh ở 1 vùng nhỏ của Anh.
Điểm chung của những người bản ngữ thật ra không nằm ở “accent”, nó nằm ở khả năng sử dụng ngôn ngữ. Nếu bạn nói người ta nghe hiểu được, và nghe hiểu người nói dễ dàng, như vậy có “accent” cũng không vấn đề.
Vấn đề ở chỗ, “accent” càng “nặng” – có nghĩa là xa rời cách nói của người bản ngữ, thì khả năng cao là bạn khó giao tiếp. Ví dụ, người Việt Nam hay bỏ phụ âm cuối: “I like you” = “I lie you”; “I pay by cash = I pay by cat”. Nếu bạn là người nghe, cũng khó mà hiểu được người nói đang có ý gì.
Đây là chỗ mà phát âm tiếng Anh giúp bạn: tìm ra những vấn đề khiến bạn nói người ta không hiểu.
Ở vế còn lại, phát âm giúp bạn nghe hiểu tốt hơn. Ví dụ, khi nghe “you have to live/leave” thì biết người nói định nói gì. Nhiều người cho rằng, cái đó không quan trọng do có thể sử dụng “bối cảnh”. Nhưng với những người ở trình độ căn bản và trung cấp, “bối cảnh” được xây dựng chủ yếu dựa trên những gì họ được nghe.
***
Tóm lại, bạn không cần có “accent” bản ngữ. Nhưng rất nên học phát âm tiếng Anh. Các nghiên cứu chỉ ra, gần như 100% người học hưởng lợi (rất nhiều) từ các khóa phát âm tiếng Anh, đặc biệt là khả năng nghe – nói.
