Có 1 quy luật gọi là luật Goodhart. Ý tưởng của nó rất đơn giản: Khi một bài test trở thành mục tiêu, nó ngừng là công cụ đo lường tốt.
Lý do là khi người học và người dạy đều lấy điểm số làm đích đến, họ sẽ tìm mọi cách để tối ưu hóa điểm thi, chứ không còn học hay dạy để phát triển năng lực thật.
Lúc này, bài test bị “tha hóa” — không còn phản ánh đúng khả năng sử dụng ngôn ngữ, mà chỉ phản ánh mức độ thành thạo với chính bài thi đó.
Ở VN, IELTS trở thành một mục tiêu thay vì một công cụ. Nhà nhà khoe IELTS, người người khoe IELTS. Ai đó đạt IELTS 8.0 hoặc cao hơn thì có cảm giác mình là chúa tể của tiếng Anh vậy. Nên đôi khi có “hiệu ứng” một số bạn trẻ 9.0 IELTS bị tấn công: ui, 9.0 mà nói tệ thế sao? 9.0 phải hoàn hảo, nét như Sony và mềm như lụa, mượt như nhung chứ?
Khi Quang chia sẻ rằng, năm 2010, khi sang Mỹ với điểm nghe TOEFL 29/30 (tương đương 8.5 IELTS), nhưng vẫn nghe rất bập bõm, cũng có bạn thắc mắc: 8.5 mà nghe bập bõm sao? Cũng chính là một dạng “thần tượng” TOEFL/IELTS vậy!
Cần nhìn nhận lại. Bài thi TOEFL/IELTS chỉ là một CÔNG CỤ để đo lường khả năng sử dụng ngôn ngữ. Bạn có hay đọc báo tiếng Anh không, có viết được 1 câu chuyện bằng tiếng Anh không, ngồi nghe phim Mỹ hoặc thuyết trình tự tin bằng tiếng Anh không… Đó mới là mục tiêu.
Khi học để lấy điểm IELTS, có 3/4 là ngôn ngữ và 1/4 là kỹ năng làm bài. Nếu bạn tập trung vào cái 1/4 để có điểm tốt, đó sẽ là 1 sai lầm.
Hơn thế, bài thi còn có nhiều hạn chế lớn. Ví dụ, trong giao tiếp thực tế không ai rảnh mà đi bắt lỗi ngữ pháp của bạn, hay chê bạn dùng từ không bay bướm, hoặc không dùng idioms… Bài test “buộc” mọi người phải sử dụng thứ ngôn ngữ không tự nhiên đó.
IELTS chưa bao giờ xấu. Nó chỉ mất giá trị khi bị biến thành đích đến. Bởi vì bản chất của mọi bài test, như Goodhart nói, chỉ tốt khi nó được dùng đúng vai trò — như một công cụ đo lường, chứ không phải mục tiêu để chinh phục.
Khi IELTS không còn là công cụ đo lường khả năng tiếng Anh chính xác
Bài viết liên quan
Related Posts
Đang cập nhật
Facebook Comments